Phan_10 Ôn Kỷ Ngôn hơi khó chịu với lối nói thẳng như
thế, thấy Đường Mật Điềm mặt hầm hầm, miệng lẩm bẩm, biết là cô vẫn còn giận,
đang dằn dỗi, đại trượng phu như anh, có thế cương có thế nhu, để dạ dày không
bị hỏng bởi đồ ăn bên ngoài, chi bằng nhường cô một chút còn hơn, cho nên cười
nịnh: “Điềm Điềm, còn giận tôi hả?”
“Hừ!” Đường Mật Điềm tay cầm xẻng xào đảo mạnh mấy cái thể hiện sự bất mãn
trong lòng, rằng cô đang giận, đang dỗi.
“Tôi sai rồi, xin lỗi, Điềm Điềm, đừng giận nữa được không?” Ôn Kỷ Ngôn vội
vàng nhận lỗi.
“Thật sự biết sai rồi chứ?” Đường Mật Điềm tắt bếp từ, quay lại, liếc anh, hỏi.
“Ừ ừ biết rồi, tôi sai rồi, cô tha thứ cho tôi được không?” Ôn Kỷ Ngôn vội nhận
sai, lúc này, dù không sai, anh cũng phải nhận, bởi vì cãi nhau với phụ nữ,
luôn luôn là sai, phụ nữ vốn là người không cần biết đúng sai.
“Anh đã biết sai rồi thì viết bản kiểm điểm cho tôi!” Đường Mật Điềm nói: “Còn
có tha thứ cho anh hay không, phải xem thái độ của anh!”
“Hả?” Ôn Kỷ Ngôn tròn mắt, “Viết kiểm điểm thì không sao, nhưng tại sao còn
phải xem thái độ của tôi?”
“Vì anh nhận lỗi quá muộn!” Đường Mật Điềm trút rau ra đã, vì cái trò chiến
tranh lạnh này mà mấy đêm liền cô ngủ không ngon, luôn cảm thấy bức bối khó
chịu.
“Không muộn chứ?” Ôn Kỷ Ngôn rụt rè cười: “Hơn nữa, thái độ nhận lỗi của tôi
lần này là rất tốt, cô đại nhân đại lượng, đừng chấp kẻ tiểu nhân, được không?”
“Không được!” Đường Mật Điềm vừa nói, vừa đưa đĩa rau cho Ôn Kỷ Ngôn, “Này,
mang thức ăn lên, đợi tôi nấu thêm món canh, là ăn cơm!”
“Tốt quá!” Ôn Kỷ Ngôn cười tít mắt đỡ đĩa rau, vui vẻ mang ra đặt trên bàn, lại
ngoan ngoãn sắp bát đũa, phấn khởi đợi Đường Mật Điềm ra ăn cơm.
Cuộc chiến tranh lạnh vậy là kết thúc bởi sự cầu hòa của Ôn Kỷ Ngôn.
Phụ nữ luôn trong mềm ngoài rắn, nhiều khi họ thật sự không bận tâm ai đúng ai
sai, nhưng muốn người khác phải nhượng bộ trước, còn đàn ông nhiều khi mặt dày
một chút cũng không sao, vì họ vốn sinh ra da mặt đã dày.
Sau bữa tối, hai người ngồi ở phòng khách vừa xem chương trình giải trí trên ti
vi, vừa bình luận, tán gẫu sôi nổi.
“Ôn Kỷ Ngôn, anh ngày nào cũng ở nhà không thấy chán à?” Đường Mật Điềm nhìn Ôn
Kỷ Ngôn lười nhác nằm trên salon, hỏi: Rốt cuộc, từ lúc anh ta đến đây đã gần
một tháng, mặc dù được bạn gửi cho khoản tiền lớn, nhưng một người đàn ông đầy
đủ chân tay, không đi làm nuôi bản thân, phải nhờ người khác viện trợ, cô cảm thấy
hơi kỳ quặc, nhưng sợ nói thẳng quá sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của Ôn Kỷ
Ngôn, dù sao anh ta cũng là một thiếu gia, tuy trong mắt cô, đó là một thiếu
gia ăn bám.
“Không chán, rất vui!” Ôn Kỷ Ngôn ít khi được nghỉ ngơi, đặc biệt là những dịp
nghỉ ngơi thư giãn hoàn toàn, một khi quay về thành phố B, tiếp nhận sản nghiệp
gia tộc, muốn những ngày thư nhàn như thế này, không phải dễ.
Đây cũng là lí do vì sao anh bỏ trốn ngay trong lễ đính hôn, anh không muốn
cuộc sống của mình bị cha sắp đặt, hôn nhân vì lợi ích kinh doanh, kết hôn
xong, phải tiếp nhận sản nghiệp gia tộc, sau đó, suốt đời vất vả vì công ty, vì
gia đình, con cái… anh phải đấu tranh, để sống một cuộc sống khác, dù chỉ một
thời gian ngắn, anh cảm thấy rất đáng nổi loạn.
“Nhưng, anh không đi làm như vậy, có phải không ổn lắm không?” Đường Mật Điềm
nói thẳng.
“Không sao!” Ôn Kỷ Ngôn cười, ung dung đáp nhìn: “Nếu cô thấy tôi buồn, thì xin
nghỉ phép dài hạn, đi du lịch với tôi.”
“Xì!” Đường Mật Điềm bĩu môi: “Tôi mà thèm đi du lịch với anh! Lãng phí thời
gian, lãng phí tiền bạc…”
“Không lãng phí thời gian, cũng không tốn tiền, tôi bao toàn bộ, thế nào?”
Ôn Kỷ Ngôn nhướn mày hớn hở: “Cô đúng là chỉ biết tích tiền không biết chi
tiêu!”
Đường Mật Điềm quay mặt lại, nhìn thẳng Ôn Kỷ Ngôn, nói: “Những cái bẫy từ trên
trời rơi xuống, tôi không có hứng tham dự!”
Cô là người thực tế, rất thực tế.
“Đây là miếng bánh từ trên trời rơi xuống được chưa?” Ôn Kỷ Ngôn không chịu
thua tiếp tục nói: “Đường Mật Điềm, từ khi tôi chuyển đến đây, cô toàn gặp
hên!”
“Ai biết anh có phải là kẻ bỏ con săn sắt, bắt con cá rô không?” Đường Mật Điềm
nói thẳng: “Anh giả làm cừu non, lương thiện, tốt bụng, đưa tôi đi du lịch, bao
ăn, bao ở, kết quả là, ngộ nhỡ anh bán tôi đi, lúc đó tôi kêu trời kêu đất cũng
chẳng làm được gì!”
“Bán cô, cô cảm thấy cô đáng bao nhiêu tiền?” Ôn Kỷ Ngôn nhìn cô đầu từ xuống
chân: “Nếu bán thịt, người cô mỏng mảnh thế này, được mấy đồng!”
“Anh!” Đường Mật Điềm trừng mắt, phản đòn: “Ai biết loại Gay như anh liệu có
biến thái, được mấy xu cũng bán!”
“Đường Mật Điềm, không được công kích tôi như thế!” Mặc dù không phải Gay,
nhưng bị Đường Mật Điềm luôn miệng nói như vậy, anh cũng bực.
“Tôi cũng không muốn công kích anh, nhưng ai bảo giới tính anh có vấn đề!”
Đường Mật Điềm nhún vai tỏ vẻ tôi không muốn nhưng tại anh.
“Nếu giới tính tôi bình thường, cô có muốn cùng tôi không?” Ôn Kỷ Ngôn hắng
giọng, nói. Thực ra anh không muốn nói dối mình là Gay, muốn nói thật với cô
nhưng, lại sợ bị Đường Mật Điềm đuổi đi, cho nên, mấy lần định nói, lại thôi,
thật sự không dám nói.
“Ha ha!” Đường Mật Điềm bật cười: “Anh hỏi, nếu giới tính anh bình thường, liệu
tôi có cho anh ở cùng nhà không ư?”
“Đương nhiên…” Đường Mật Điềm trợn mắt lườm anh, nói luôn: “… không thể!” trừ
khi cô là kẻ ngốc, nếu không, sao có thể sống cùng nhà với một người đàn ông
bình thường, chỉ nghĩ thôi, đã không chịu nổi.
“Ồ.” Ôn Kỷ Ngôn chỉ nói được thế, câu trả lời của Đường Mật Điềm không ngoài dự
đoán của anh, cho nên chính là lí do anh không dám nói sự thật.
“Ôn Kỷ Ngôn, không phải anh định nói với tôi, giới tính của anh bình thường đấy
chứ?” Đường Mật Điềm nheo mắt, nghiêm túc hỏi.
“Đợi đã, Ôn Kỷ Ngôn, anh phải nói rõ cho tôi!” Đường Mật Điềm chụp cánh tay Ôn
Kỷ Ngôn kéo giật lại, đường lực bất ngờ quá mạnhđó đẩy hai người ngã ra salon,
Ôn Kỷ Ngôn vừa khéo đè lên người Đường Mật Điềm.
“Anh!” Đường Mật Điềm tức tối trừng mắt nhìn Ôn Kỷ Ngôn, chỉ thấy, hơi thở nong
nóng của anh phả vào làn da mặt nhạy cảm của cô, hai người mắt tròn mắt dẹt
nhìn nhau ở khoảng cách năm, sáu xenti, sự “tiếp xúc thân mật, giữa hai cơ thể
khiến Đường Mật Điềm vừa tức vừa xấu hổ, đỏ mặt hét: “Còn không dậy đi?”
Ôn Kỷ Ngôn khó khăn nuốt nước bọt, cố kìm chế ham muốn cúi xuống hôn cô, ngây
người nhìn đôi môi đỏ mọng của cô đầu óc hơi rối, tim đập hơi nhanh.
Đường Mật Điềm bị một cơ thể khác đè hắn lên người, cảm nhận rõ ràng vòm ngực
rắn chắc đó áp sát vào khuôn ngực mềm mại của mình, còn nhịp tim mạnh mẽ dưới
lớp áo lại truyền đi rung động của một sự tiếp xúc quá gần gũi mà cô chưa từng
trải với bất cứ người đàn ông nào. Mặc dù, thâm tâm cô luôn tự nhắc người đàn
ông này thích đàn ông, anh ta là Gay, nhưng tim cô vẫn đập mạnh, má vẫn đỏ hồng
không thể kiểm soát, chỉ thấy hai má nóng dần, toàn thân nóng bừng.
Không khí như ngưng lại, trong khoảnh khắc, sự ấm áp lưu truyền giữa hai con
tim, bên tai chỉ có tiếng thở nhẹ run run.
Hơi thở của Ôn Kỷ Ngôn mạnh dần, nhìn đôi mắt long lanh của Đường Mật Điềm,
trong đầu anh không ngừng nhắc mình, nhất định không được làm cô sợ, cô bé cứng
đầu này, một khi đã sợ e là sẽ chạy rất xa, vĩnh viễn không cho cơ hội tiếp cận
nữa… Nhưng lúc này cô quá đẹp, đẹp đến nỗi thần trí anh rối loạn, chỉ muốn hôn
vào đôi môi non mềm kia… Ôn Kỷ Ngôn đột ngột cúi xuống, vùi mặt vào cổ Đường
Mật Điềm, bất động một lúc lâu, rồi tham lam hít mùi hương thanh dịu đặc biệt
trên người cô.
Hai người cứ như thế yên lặng giữ nguyên tư thế thân mật kì lạ đó.
“Ôn Kỷ Ngôn, anh đứng dậy!” Lúc lâu sau, Đường Mật Điềm cuối cùng không nén
được lên tiếng, dùng tay đẩy nhẹ Ôn Kỷ Ngôn.
“Đừng động đậy…” Giọng khàn khàn, Ôn Kỷ Ngôn khẽ kêu, Đường Mật Điềm hơi hoảng
vội dùng tay, không biết anh ta bị thương chỗ nào, chỉ biết ngây người nhìn,
hoang mang không hiểu ra sao.
“Tôi bị thương rồi!” Ôn Kỷ Ngôn vẫn vùi mặt vào hõm cổ Đường Mật Điềm, giọng
nho nhỏ rầu rĩ.
“Ôn… Ôn Kỷ Ngôn… anh sao thế?” Mật Điềm nghi hoặc hỏi, “Anh bị thương ở đâu?”
Hít thở sâu vài lần, Ôn Kỷ Ngôn mới bình tĩnh lại, ngẩng phắt đầu cười tinh
quái: “Ha ha, tôi không sao! Cô bị lừa rồi! Điềm Điềm, có phải cô đang phát
hoảng không?”
“Đồ tồi!” Đường Mật Điềm xấu hổ, má đỏ hồng, tức giận đẩy anh, “Cút!”
“Không cút!” Ôn Kỷ Ngôn đắc ý nhìn cô: “Tôi cứ đè, cô không đứng lên được, cô
làm gì được tôi? Nổi điên, cắn tôi chắc!”
“Hả, cắn thì cắn!” Đường Mật Điềm hét to, rồi há miệng, cắn thật lực vào vai Ôn
Kỷ Ngôn, đòn này, cô dùng lực vừa nhanh vừa chuẩn.
“Ôi!” Ôn Kỷ Ngôn kêu thét thảm thiết, “Nhẹ thôi, nhẹ thôi, cô bỏ ra đi!”
Đường Mật Điềm buông ra, giơ tay xoa cái quai hàm đang phát tê, “Anh còn không
đứng lên, tôi sẽ cắn tiếp!”
“Này, cô tuổi chó hả, sao lại cắn thật?” Ôn Kỷ Ngôn hất hàm hỏi, tay chống
xuống nhích sát gần má cô, trợn mắt dọa: “Cô dám cắn nữa, tôi sẽ cắn lại!” Nói
rồi nhe ra hàm răng trắng tinh.
“Ôn Kỷ Ngôn, nếu anh cắn tôi, tôi sẽ đánh anh không còn cái răng nào!”
Đường Mật Điềm lạnh lùng cảnh cáo, “Tôi đếm đến ba, anh không đứng dậy, thì tự
chịu hậu quả!”
Ôn Kỷ Ngôn há miệng định nói gì.
“Một!” Đường Mật Điềm lạnh tanh cất lời, “hai!”
“Thôi, thôi, tôi sợ cô rồi, tôi đang đứng lên đây!” Đường Mật Điềm chuẩn bị đếm
đến ba, Ôn Kỷ Ngôn lắc lắc đầu, xin tha mạng, rồi chỉnh lại quần áo, đứng phắt
dậy, tay thân mật xoa xoa đôi má đỏ ửng của Đường Mật Điềm, cơn đau nhói ở vai
khiến anh nghiến răng nghiến lợi nói: “Điềm Điềm, ngày mai tôi sẽ đi tiêm phòng
dại, có ai hỏi tôi sẽ nói bị một con chó hư cắn!”
“Anh chết đi!” Đường Mật Điềm vớ cái gối ôm, ném thẳng vào mặt Ôn Kỷ Ngôn, rồi
bỏ về phòng. Ôn Kỷ Ngôn tay ôm cái gối, khoái trá nở nụ cười tươi rói, nhìn cô
đỏ mặt tía tai, tức tối đóng sập cửa phòng.
Đường Mật Điềm đóng cửa phòng, tay ôm ngực, lúc này, cô vẫn cảm thấy rõ ràng,
tim mình đang đập nhảy loạn một cách không bình thường, luống cuống vỗ vỗ hai
má, lẩm bẩm: “Đường Mật Điềm, hôm nay nhất định mi phát sốt rồi, nếu không, sao
lại mặt đỏ tía tai, tim đập thình thình với một chàng gay, một người chị em
chứ!”
Cho đến khi nằm trên giường, cả Ôn Kỷ Ngôn và Đường Mật Điềm đều trằn trọc mãi
không ngủ được, cảnh tượng diễn ra lúc tối, xúc cảm trong khoảnh khắc đó đều
dậy sóng trong lòng mỗi người.
Do đêm ngủ kém, sáng hôm sau, Mễ Tu Dương gọi điện, Đường Mật Điềm vẫn đang mơ
màng, ngái ngủ, ngáp trả lời: “Được, anh qua đón, tôi dậy ngay đây.” Cúp máy,
lưu luyến nhìn chăn, nệm mềm mại, cuối cùng nhảy khỏi giường.
Vuốt lại mái tóc rối, Đường Mật Điềm cố gắng phấn chấn, vì hôm nay đi cưỡi
ngựa, nên cô vận một bộ đồ thể thao, mở cửa, chuẩn bị đi rửa mặt, thì bắt gặp
Ôn Kỷ Ngôn cũng mặc một bộ đồ thể thao thoải mái như vậy.
Bộ đồ trên người Ôn Kỷ Ngôn và bộ của Đường Mật Điềm là trang phục tình nhân
mua cùng ngày, cùng giờ, cùng một cửa hàng, lúc đó anh nói anh là Gay, mua
trang phục tình nhân với cô coi như hai chị em, cùng mặc cho vui, nên Đường Mật
Điềm đồng ý ngay, nhưng họ chưa bao giờ mặc cùng nhau, lúc này cả hai không hẹn
mà nên, tình cờ đều mặc, khiến họ bỗng có cảm giác thân mật khó tả.
Thân hình cao lớn của Ôn Kỷ Ngôn đang bận rộn làm gì đó, không chú ý tới Đường
Mật Điềm đang ngây người nhìn bộ quần áo của anh, cô quay về phòng định thay bộ
khác. Không hiểu vì sao, sau buổi tối hôm qua, Đường Mật Điềm vốn là người bộc
trực, không để ý tiểu tiết, dường như bắt đầu trở nên nhạy cảm hơn.
Bị bất ngờ, Đường Mật Điềm vội dừng bước, ngoảnh lại, cười mỉm, lịch sự chào
lại: “Chào buổi sáng, Ôn Kỷ Ngôn! Sao hôm nay anh dậy sớm thế?” Bình thường khi
cô đi làm, anh vẫn ngủ say tít, vậy mà hôm nay cuối tuần lại dậy sớm, hơn nữa,
còn khoác tạp dề, ra dáng một “người đàn ông nội trợ”, làm sao không khiến
Đường Mật Điềm ngạc nhiên.
“Sớm à?” Ôn Kỷ Ngôn ngẩng mặt nhìn đồng hồ trên tường: “Là cô dậy muộn chứ?”
Sắp tám giờ, bình thường giờ này Mật Điềm đã đi làm rồi.
“Không, hôm nay là thứ Bảy.” Đường Mật Điềm cũng nhìn lên đồng hồ trên tường,
sau đó thấy Ôn Kỷ Ngôn loay hoay từ bếp ra phòng khách, liền hiếu kỳ hỏi: “Anh
đang làm gì vậy?” trên bàn ăn đã bày mấy cái đĩa, chưa đeo kính, cho nên cô
nhìn chưa rõ, dụi mắt, vẫn thấy lờ mờ.
“Tôi nấu bữa sáng cho cô đấy!” Ôn Kỷ Ngôn nói vẻ đắc ý: “Có phải cô đã phát
hiện ra tôi rất đảm đang không?”
“Đúng, tôi đã phát hiện ra từ lâu, anh ở nhà nhàn rỗi, chẳng biết làm gì hết!”
Đường Mật Điềm trêu tức Ôn Kỷ Ngôn, dường như cãi vã với anh đã trở thành thói
quen rồi.
“Xì, cô quá coi thường tôi!” Ôn Kỷ Ngôn đắc ý nói với cô: “Đường Mật Điềm tiểu
thư, tôi muốn nói với cô, mặc dù, trước đây tôi không biết làm gì, nhưng, bây
giờ tèng téng teng tôi biết làm rất nhiều món!” Nói xong, né người sang bên, để
lộ một bàn thức ăn, thành quả bận rộn suốt buổi sáng nay của anh.
“Những món này… chắc chắn anh làm chứ?” Đường Mật Điềm tò mò bước mấy bước đến
bên bàn ăn, nhìn lướt trứng ốp la, cháo trắng không có gì đặc biệt, chỉ lúc
nhìn vào đĩa bánh mì nướng nóng hôi hổi trên bàn, cô mới hơi ngạc nhiên, tay
chỉ vào đĩa: “Cái này anh cũng làm thật sao?”
“Ha ha, đương nhiên rồi!” Ôn Kỷ Ngôn tự tin vỗ vỗ ngực, mặt mày hớn hở nói:
“Chỉ là bánh mỳ nướng thôi mà, chuyện vặt!”
“Được rồi, anh tiếp tục cố gắng, tôi đi đánh răng rửa mặt!” Đường Mật Điềm cười
vỗ vai Ôn Kỷ Ngôn, thân thiết như anh em. Ôn Kỷ Ngôn ngây người nhìn cô đi về
phía nhà tắm, cảm giác có một thứ tình cảm dịu dàng từ từ lan trong lòng.
Đường Mật Điềm nhanh chóng sửa soạn, đương nhiên, vì nói chuyện với Ôn Kỷ Ngôn
cô chưa kịp thay bộ quần áo khác, khi Mễ Tu Dương gọi điện đến, cô vớ túi xách,
bước nhanh ra cửa thay giày.
Ôn Kỷ Ngôn nhìn bữa sáng thịnh soạn trên bàn, rồi nhìn theo bóng Đường Mật Điềm,
gào to: “Điềm Điềm, không ăn sáng đã đi đâu thế?”
“Thôi, Mễ Tu Dương đang đợi dưới tầng rồi, tôi đang vội, lúc về tôi ăn!”
Đường Mật Điềm nói nhanh, trong thâm tâm, cô không muốn để Mễ Tu Dương phải đợi
lâu, dù sao anh ta cũng là bạn chưa thân thiết.
Ai ngờ, Ôn Kỷ Ngôn vừa nghe thế đã sầm mặt: “Cô lại đi với anh ta?”
“Sao? Tôi không thể đi với anh ta được ư?” Đường Mật Điềm cự lại, trong tiềm
thức, cô đã cảnh giác sẵn sàng chờ Ôn Kỷ Ngôn gây hấn, cô phải phản công thật
quyết liệt.
“Đương nhiên cô có thể đi với anh ta!” Nghe khẩu khí vừa rồi của Đường Mật Điềm
biết cô đang bực, kinh nghiệm chiến tranh lạnh lần trước, giúp anh hiểu, lúc
này tốt nhất không nên chọc tức cô, cho nên anh cố kìm cơn giận, nở nụ cười
tươi, nói: “Tôi chỉ thấy cô không ăn sáng, mà đi như thế, nhỡ không tìm được đồ
ăn thích hợp, chắc sẽ bị đói, hay là cô mang bánh mì này đi.”
“Hả?” Đường Mật Điềm hơi bất ngờ, cầm chiếc bánh mì nóng hổi từ tay Ôn Kỷ Ngôn,
mấy câu phản đòn cay nghiệt không có chỗ dùng, lúc này cô không biết nói gì,
chỉ ngại ngùng nói: “Cảm ơn!”
“Đừng khách khí!” Ôn Kỷ Ngôn cười tươi, vẫy tay: “Tối về sớm nhé, tôi sẽ nấu
món ngon cho cô!”
“Ờ được, bye bye!” Đường Mật Điềm vẫy tay chào Ôn Kỷ Ngôn, rồi rảo bước đi, một
cảm giác là lạ lại nhen trong lòng.
“Không thể hiểu gã Mễ Tu Dương chết tiệt có gì tốt!” Ôn Kỷ Ngôn lẩm bẩm, “Không
điển trai như mình, nhãn quan kém, phẩm chất cũng kém, sao Đường Mật Điềm cứ
bảo anh ta tốt!” Hơn nữa, thiệt thòi nhất là, vì muốn có chỗ ở anh đã trót nói
dối mình là Gay, bây giờ mà nói thật, chắc chắn bị Đường Mật Điềm đuổi đi nhưng
nếu không nói thật, muốn theo đuổi người ta, người ta lại chỉ coi mình là gay,
không chấp nhận mình. Lúc này, Ôn Kỷ Ngôn mới trải nghiệm thế nào là tự đào mộ
chôn mình!
Một ngày vui chơi thoải mái trôi qua rất nhanh, lúc gần hoàng hôn, Mễ Tu Dương
mời Đường Mật Điềm đi ăn tối. Chợt nhớ lời hẹn ban sáng của Ôn Kỷ Ngôn, tối nay
sẽ làm món ngon cho cô, nên Đường Mật Điềm nhã nhặn từ chối, bảo anh đưa thẳng
về nhà.
“Có lẽ hôm nay cô mệt, hôm khác tôi mời ăn tối được không?” Xe vừa dừng, thấy
Đường Mật Điềm vội vã mở cửa, Mễ Tu Dương nhẹ nhàng nói.
“Được, hôm nay cảm ơn anh nhiều, tôi chơi rất vui!” Đường Mật Điềm vui vẻ nói,
rồi mở cửa xe. Hôm nay lần đầu tiên cưỡi ngựa, cô quả thực cảm thấy rất vui,
rất mới mẻ, lý thú.
“A, Điềm Điềm thân yêu, cuối cùng cô đã về rồi!” Đường Mật Điềm vừa xuống xe,
quay người định tạm biệt Mễ Tu Dương, thì bất ngờ bị Ôn Kỷ Ngôn giơ tay kéo vào
lòng, ôm chặt, cố tình nói: “Điềm Điềm thân yêu, tôi đợi cô lâu lắm rồi, nhớ
quá thôi!”
“Ôn Kỷ Ngôn, buông tôi ra!” Đường Mật Điềm muốn vùng vẫy, nhưng lại sợ làm Mễ
Tu Dương chú ý, cô không sợ cái ôm nhiệt tình của Ôn Kỷ Ngôn, mà sợ Mễ Tu Dương
nhìn thấy anh ta, cho nên đành nghiến răng nói khẽ.
“Được, tôi buông!” Ôn Kỷ Ngôn ngoan ngoãn buông cô ra, sau đó tóm tay cô, nửa
ôm nửa dìu đi lên nhà.
Mễ Tu Dương vốn định nhấn ga phóng đi, nhưng thoáng liếc thấy Ôn Kỷ Ngôn nhảy
ra lại còn ôm Đường Mật Điềm rất thân thiết, anh chau mày, vốn định trêu họ vài
câu, nhưng bỗng cảnh giác, lập tức xuống xe gọi với: “Điềm Điềm!”
Đường Mật Điềm giật thót mình, dây thần kinh căng thẳng đứt “phựt” một tiếng,
chân vô thức khựng lại, nét mặt cô lúc này đầy những vạch đen giống hệt cô nhóc
Maruko trong truyện tranh.
“Điềm Điềm!” Mễ Tu Dương gọi rồi sải bước đi đến.
Đường Mật Điềm vội vùng khỏi tay Ôn Kỷ Ngôn, hơi nghiêng người đứng trước mặt
anh ta, lòng không ngừng cầu nguyện, hai người này đừng có cãi nhau.
“Điềm Điềm, đây là…” Mễ Tu Dương nhìn kỹ Ôn Kỷ Ngôn từ đầu xuống chân, giả bộ
ngạc nhiên hỏi, “Sao giống Ôn Ngôn Ngôn thế?” trong khi nói câu đó để giữ thể
diện cho hai người kia, anh đã thầm đánh giá Ôn Kỷ Ngôn. Anh chàng này đóng giả
phụ nữ thì rất xinh đẹp, khi là đàn ông lại cực điển trai, đặc biệt là con
người anh ta ngấm ngầm tỏa ra khí chất cao quý bẩm sinh, khí chất đó nếu không
phải con nhà gia thế, người bình thường rất khó có được.
“Tôi là…” Ôn Kỷ Ngôn vừa mở miệng.
“Anh ấy là Ôn Kỷ Ngôn, là anh họ của Ôn Ngôn Ngôn…”
Đường Mật Điềm lập tức ngắt lời, lườm anh một cái, nhanh trí cứu nguy. “Anh họ
ư?” Ôn Kỷ Ngôn chỉ tay vào mũi mình, nhìn cô nhắc lại.
“Anh họ? Anh họ của Ngôn Ngôn?” Mễ Tu Dương lập tức giả bộ ngạc nhiên, “Hóa ra
là anh họ, thảo nào, trông giống Ngôn Ngôn!”
“Ờ phải, tôi là anh họ của Ngôn Ngôn.” Ôn Kỷ Ngôn hắng giọng, bước lên đi qua
Đường Mật Điềm lúc này đang đứng ngay không biết nói gì, mắt nhìn thẳng vào Mễ
Tu Dương, thản nhiên nói: “Anh thích Ngôn Ngôn cơ mà, sao lại đi chơi với Điềm
Điềm?” Sau đó không đợi Mễ Tu Dương trả lời, nghiêm mặt nói: “Không phải anh
vừa thích Ngôn Ngôn, vừa muốn theo đuổi Điềm Điềm đấy chứ? Anh như thế là bắt
cá hai tay, là không tốt!”
Thấy Ôn Kỷ Ngôn ra vẻ bề trên nghiêm khắc giáo huấn Mễ Tu Dương, Đường Mật Điềm
cảm thấy rất buồn cười, nhưng trong tình huống không thể cười, dù biết rõ Ôn Kỷ
Ngôn đang nói dối, cô cũng phải phụ họa đối phó với Mễ Tu Dương, rốt cuộc, quan
hệ của cô với Ôn Kỷ Ngôn vẫn thân thiết hơn.
“Anh họ…” Mễ Tu Dương tươi cuời gọi một tiếng. Thấy Ôn Kỷ Ngôn kết tội mình như
vậy, anh cũng không giận chỉ liếc Đường Mật Điềm xem cô phản ứng thế nào.
“Ai là anh họ?” Ôn Kỷ Ngôn trừng mắt nhìn Mễ Tu Dương: “Tôi là anh họ của Ôn
Ngôn Ngôn, không phải anh họ của anh, anh đừng gọi linh tinh! Cứ làm như có
quan hệ đặc biệt với Ngôn Ngôn nhà tôi vậy.” Phải nói, cuộc chạm trán tình cờ
hôm nay, là kế nhỏ anh nghĩ suốt cả ngày mới ra, anh phải phá quan hệ tốt đẹp
giữa Mễ Tu Dương và Đường Mật Điềm. Cho nên, chiều nay đứng đợi ở cạnh quầy hoa
quả này, thiên thời, địa lợi, nhân hòa, sự xuất hiện của anh không những đúng
lúc, mà do Mễ Tu Dương muốn giữ thể diện cho Đường Mật Điềm, khiến anh không
chỉ được giải thoát khỏi cái vỏ bọc Ôn Ngôn Ngôn, lại trả cho anh thân phận đàn
ông, anh họ Ôn Ngôn Ngôn.
“Anh họ, hãy để tôi giải thích!” Mễ Tu Dương nghiêm túc trình bày: “Tôi thừa
nhận, lần đầu gặp thấy Ôn Ngôn Ngôn rất xinh đẹp, đặc biệt rất giống bạn gái
đầu tiên của tôi, cho nên, có chút cảm tình với cô ấy!”
“Đã có cảm tình, sao anh mấy lần đều hẹn Điềm Điềm đi chơi, anh có ý gì?”
Ôn Kỷ Ngôn cố tình hỏi khó Mễ Tu Dương để Đường Mật Điềm nhận thấy Mễ Tu Dương
là người đa tình, thích Ôn Ngôn Ngôn, lại còn theo đuổi cô, con người này không
đáng tin cậy.
“Về sau phát hiện Ôn Ngôn Ngôn không hợp với tôi!” Mễ Tu Dương dè dặt liếc
Đường Mật Điềm, những lời phá rối của Ôn Kỷ Ngôn làm hỏng kế hoạch của anh, anh
vốn không muốn thổ lộ với Đường Mật Điềm sớm như vậy, vì anh có thể nhận ra
Đường Mật Điềm chưa thực sự có thiện cảm với anh, anh muốn để cô quen dần,
thích anh, yêu anh rồi sau đó mới bày tỏ tình cảm, rồi hai người hạnh phúc nắm
tay nhau, nhưng bây giờ, nếu anh không nói, e rằng, sau này có nói, Đường Mật
Điềm cũng không tin anh, nhưng nếu nói bây giờ, cô sẽ cảm thấy anh không đáng
tin, đã thích Ngôn Ngôn, lại theo đuổi cô, thật đúng là gã Đông gioăng.
Bây giờ, nói hay không đều dở, tóm lại, Ôn Kỷ Ngôn lần này chọc trúng mạng sườn
anh. Anh nói hay không đều bất lợi.
Đúng là tự đào mồ chôn mình. Dạo trước lẽ ra anh không nên nổi hứng, cố tình
trêu chọc để họ xoay như chong chóng, lúc này, anh nói thế chắc hai người kia
sẽ rất coi thường anh.
Đánh chết Mễ Tu Dương cũng không nói ra sự thật, đành mang tiếng là gã Đông
gioăng, tiếp tục vào vai diễn: “Tôi biết Ngôn Ngôn không hợp với mình, nên
không theo đuổi cô ấy nữa, tiếp xúc với Đường Mật Điềm, cảm thấy cô ấy rất
tốt…”
“Thấy Ôn Ngôn Ngôn không hợp, anh liền theo đuổi người khác?” Ôn Kỷ Ngôn lập
tức ngắt lời Mễ Tu Dương, sau đó lại chọc mạng sườn anh: “Anh coi Điềm Điềm nhà
chúng tôi là gì? Là người dự bị, người thế chân hả?”
Sắc mặt Đường Mật Điềm lúc này đanh lại.
Mễ Tu Dương bị dồn cứng họng, há miệng định nói, nhưng Ôn Kỷ Ngôn lại tiếp: “Mễ
Tu Dương, trông con người anh đàng hoàng vậy, sao nhân phẩm kém thế? Nếu anh
gặp người phù hợp hơn, chắc lại đá bay Điềm Điềm chứ!”
“Không, tôi cảm thấy, Điềm Điềm là người tôi đang tìm!” Bị Kỷ Ngôn chọc đúng tử
huyệt, sắc mặt Mễ Tu Dương mỗi lúc một kém, vội thể hiện lập trường, nói chắc
như đinh đóng cột: “Tôi thích Điềm Điềm, thật sự rất thích!”
“Xì, hôm qua anh nói thích Ôn Ngôn Ngôn, hôm nay lại nói thích Điềm Điềm, ngày
mai có phải lại nói thích Ôn Kỷ Ngôn tôi không?” Ôn Kỷ Ngôn cười khẩy, gìễu
cợt.
“Điềm Điềm, tôi thật lòng thích em.” Mễ Tu Dương phớt lờ Ôn Kỷ Ngôn, nhìn thấy
Đường Mật Điềm định bỏ đi, vội nắm tay cô: “Tôi biết, tôi nói thế có phần đột
ngột, nhưng ngoài lần đầu tiên có ấn tượng với Ôn Ngôn Ngôn, khi tiếp xúc với
em, tôi cảm thấy em rất tuyệt vời, nên đã mượn cớ theo đuổi Ngôn Ngôn, kì thực,
tôi muốn theo đuổi em, nhưng tôi chỉ sợ em từ chối cho nên không dám nói thật…”
Đường Mật Điềm kinh ngạc, lớn bằng ngần này, lần đầu tiên được người khác
nghiêm túc thổ lộ tình cảm như vậy, khiến cô nhất thời bối rối không biết nói
gì, mặt bất giác đỏ ửng.
“Điềm Điềm, cho tôi cơ hội theo đuổi em được không?” Đôi mắt đen lóng lánh của
Mễ Tu Dương hướng vào cô: “Tha thứ cho tôi, trước đây không đủ can đảm thổ lộ
với em, cho tôi một cơ hội được không?”
Đầu óc rối ren, Đường Mật Điềm muốn nói lời từ chối, nhưng nhìn ánh mắt tha
thiết của Mễ Tu Dương, đột nhiên, cảm thấy khó cất lời. Nhưng nếu cô nhận lời,
cảm giác ánh mắt của Ôn Kỷ Ngôn cũng thiêu đốt cô như vậy, tốt nhất không nên
nói gì. Cho nên, bực bội giậm chân, “Hai người vô duyên vô cớ cãi nhau, sao
phải lôi tôi vào cuộc? Mặc kệ các người!” Nói xong, tay ôm khuôn mặt đỏ ửng
chạy biến về nhà. Thật sự không thể nào bình tĩnh đối mặt với hai anh chàng đó!
“Ôn Kỷ Ngôn, chơi trò đóng giả phụ nữ có vui không?” Mễ Tu Dương cười nhạt, sau
khi khiến Ôn Kỷ Ngôn dừng bước, mới nói dằn từng chữ: “Ôn Kỷ Ngôn, Ôn Ngôn Ngôn
chính là anh phải không?”